Danh mục chính

Tài liệu - Giáo án

Ảnh hoạt động

Link liên kết

5 điều Bác Hồ dạy

5 dieu

Bài viết học sinh

“NHỮNG KỶ NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG” NĂM 2021

12/24/2021 12:40:29 PM
Trong ký ước tuổi thơ em không bao giờ quên được ngày đầu tiên đến trường. Đó là mùa thu năm 2018 em được cắp sách tới trường TH số 1 Đồng Lê. Đây là ngôi trường mà em hằng mơ ước của những tháng năm đang học hát ở trường MN. Bởi tại ngôi trường này có hình bóng của bà em năm xưa. Bà em cũng là một cô giáo từng công tác tại mái trường này và mẹ em cũng học ở đây. Chuẩn bị để sớm mai cắp sách đến trường

“NHỮNG KỶ NIỆM SÂU SẮC V THẦY CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG”  NĂM 2021

 

Họ và tên :  Mai Phúc Hưng

Lớp : 4C

Trường tiểu học số I Đồng Lê

-----------------------------------------------------

           Trong ký ước tuổi thơ em không bao giờ quên được ngày đầu tiên đến trường. Đó là mùa thu năm 2018 em được cắp sách tới trường TH số 1 Đồng Lê. Đây là ngôi trường mà em hằng mơ ước của những tháng năm đang học hát ở trường MN. Bởi tại ngôi trường này có hình bóng của bà em năm xưa. Bà em cũng là một cô giáo từng công tác tại mái trường này và mẹ em cũng học ở đây. Chuẩn bị để sớm mai cắp sách đến trường. Tối hôm ấy, lòng em nao nao không sao ngủ được trằn trọc mãi suốt đêm. Em nghĩ ngày mai đến trường sẽ gặp bạn bè mới, thầy cô mới với bao bỡ ngỡ, người mẹ hiền thứ hai của mình sẽ là cô giáo nào. Em miên man suy nghĩ rồi bất chợt giấc ngủ ùa về lúc nào không rõ và thế là sáng mai ngủ dậy, em choảnh chọac như một anh chàng trống choai cắp sách tới trường. Hôm ấy, bà em dẫn em đi học, dọc đường đi bà kể cho em nghe những kỉ niệm đẹp về ngôi trường yêu dấu, nơi ấy có đồng nghiệp, học sinh của bà vẫn đang công tác giảng dạy. Từ xa nhìn lại ngôi trường khang trang lấp ló sau hàng cây rì rào gió thổi. Trống ngực tôi đập rộn ràng, trên sân trường các bạn học sinh nô đùa ríu rít, các anh chị lớp lớn chạy nhảy tung tăng, còn những bạn trẻ sắp vào lớp 1 thì rụt rè, nhút nhát đứng khép nép bên người thân, quang cảnh trường lúc này đẹp lắm. Mặt trời mùa thu từ từ nhô lên chiếu những ánh nắng vàng nhạt như màu vàng của mật ong mới rót, hoa trong vườn thi nhau khoe sắc, tỏa hương, ông bướm bay dập dờn như đang múa quạt xòa hoa, tất cả những âm thanh náo nhiệt ồn ào bỗng dưng ngừng hẳn khi tiếng tống trường rộn rã vang lên: Tùng! tùng tùng…thế là từ đây mình chính thức được vào lớp 1. Các em được cô tổng phụ trách dẫn vào sân trường tập trung sau lễ đón học sinh vào lớp 1. Cô Hiệu trưởng trao biển lớp, em là học sinh lớp 1C, sau đó cô đọc danh sách các cô chủ nhiệm, em may mắn được học với cô Hường một người mẹ thứ hai đến và vỗ về từng bạn động viên, gần gũi, ấm áp yêu thương như tình mẹ. Thế là bao lo âu, sợ hãi bỗng dưng biến mất, lúc này cái nhìn yêu thương trìu mến của cô làm cho chúng em cảm thấy gần gũi cô vô cùng. Năm lớp 1 qua đi, mới đó mà năm nay em đã là học sinh lớp 4, lớp đàn anh, đàn chị của trường. Em lại được học với cô giáo mới, đó là cô Hà chủ nhiệm em hai năm liền lớp 3C và 4C. trải qua bốn năm học em được học với bao cô giáo, cô nào em cũng yêu cũng quí, nhưng cô giáo để lại trong em ấn tượng nhất đó là cô Hà. Cô năm năm nay khoảng 37 tuổi, cô rất đẹp, dáng người cao, nụ cười tỏa sáng, ánh mắt hiền từ, tất cả toát lên một con người dễ gần, dễ mến. Đối với đồng nghiệp cô rất hòa đồng còn với học sinh cô rất gần gũi yêu thương, nếu kể hết tất cả những nét đẹp từ cô đối với tất cả mọi người thì em không thể có đủ từ ngữ để miêu tả.

       Em xin kể lại kỉ niệm đẹp của cô đối với em như này. Năm ngoái em đã là học sinh lớp 3 nhưng cái tính rụt rè, nhút nhát, tự ti vẫn chưa thoát được. Hôm đó một buổi chiều đẹp trời trong giờ học toán mọi người đang chăm chú nghe cô giáo giảng bài ấy vậy mà em làm một việc mà bây giờ chép lại em vẫn còn đỏ mặt. Các bạn có biết là việc gì mà mình xấu hổ đến vậy không? Mình xin “ bật mí” cùng các bạn nhé:

  • Mình  “ tè dầm” ra quần đấy các bạn ạ!

      Bạn ngồi cạnh mình đứng dậy thưa cô, cả lớp nhìn mình một số bạn xì xào,

mình xấu hổ ơi là xấu hổ. Tưởng bị cô mắng cho một trận ai ngờ cô xuống cạnh mình và nói với các bạn:

      - Không phải bạn “ tè dầm” đâu các em ạ. Trời nóng quá bạn  đổ “ mồ hôi” nhiều nên ướt quần đấy các em thông cảm cho bạn nhé! Chao ôi! Thoát khỏi sự xấu hổ mình thầm cảm ơn cô nhiều lắm. Hết giờ học các bạn ra chơi, cô gọi mình tới nói chuyện nhỏ nhẹ, ôn tồn, cô bảo:

      - Nếu hôm sau em muốn “ tè” em cứ mạnh dạn xin cô ra ngoài, không chỉ tiết dạy của cô mà của những giáo viên khác cũng vậy em nhé. Phải tự tin, mạnh dạn xin phép thầy cô để ra ngoài nhé. Chao ôi!  Cái cảm giác yêu thương gần gũi của cô giống như mẹ cứ xen lẫn vào em.

      Tan học mình về nhà kể chuyện với mẹ. Mẹ mình dắt em đến gặp và cảm ơn cô. Cô xoa đầu em và nói “cố gắng lên con !” cái cảm giác nhẹ nhàng nó làm cho em ấp áp hẳn lên và rồi từ đó mình luôn ghi nhớ lời cô dặn.

       Không chỉ trong sinh hoạt mà trong học tập mình cũng gặp rất nhiều vấn đề. Năm học lớp 2 chữ mình vừa xấu trình bày lại rất cẩu thả và bẩn nên hễ viết bài là bị cô xé vở rồi mình cũng tự xé nữa nên đến cuối năm học quyển vở chỉ được còn lại vài trang. Mẹ và bà mình buồn lắm, hướng dẫn thế nào mình cũng không sao khắc phục được, thế nhưng khi lên lớp 3 được học với cô Hà. Cô ra những quy định chặt chẽ và cụ thể. Rồi trong các giờ học cô nhẹ nhàng đến bên em cầm tay đưa từng con chữ. Hướng dẫn cách trình bày không những thế cô còn thường xuyên gọi mình tham gia vào các hoạt động học tập cũng như vui chơi. Dần dần cảm giác tự tin trong mình biến mất chỉ còn lại là sự đam mê, hứng thú với việc học, mình tiến bộ hẳn lên về mọi mặt, bạn bè, thầy cô, gia đình đều rất vui.

   Câu chuyện của mình nó chỉ giản đơn vậy thôi nhưng nó thắm thiết tình cô trò, tình nghĩa chứa yêu thương. Nói tóm lại với cách nhìn của em cô Hà giáo viên chủ nhiệm của lớp là một con người tận tâm với nghề nghiệp, tận tụy với học sinh và là người tràn đầy nhiệt huyết với nghề và luôn năng động trong mọi hoạt động. Em yêu cô! Em mến cô!

                                             ********************************************************************************************************

BÀI DỰ THI CUỘC THI VIẾT “NHỮNG KỈ NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY/CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG MẾN YÊU”

Họ và tên: Nguyễn Nữ Nguyệt Nhi

           Học sinh: Lớp 4C - Trường TH số I Đồng Lê

---------------------------------------------------------------------------

         Trong tuổi thơ của mỗi người, ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ về thầy, cô giáo cũ của mình, những kỉ niệm đẹp xen lẫn nỗi buồn đều được khắc sâu trong trí nhớ của chúng ta. Riêng tôi có một kỉ niệm mà tôi không bao giờ quên, kỉ niệm sâu sắc về một người cô đáng kính của tôi.

          Năm ấy, khi tôi còn học lớp một, tôi có những kỉ niệm đẹp về cô giáo chủ nhiệm của mình. Tôi đã bước sang lớp một, ngưỡng cửa của bậc Tiểu Học, có nhiều bạn mới, thầy cô mới.

          Ngày trọng đại ấy, ngày tôi không bao giờ quên. Sau buổi lễ khai giảng, tất cả các học sinh đều bước vào lớp học của mình để học buổi học đầu tiên và gặp gỡ thầy cô giáo chủ nhiệm và cũng là người sẽ gắn bó với tôi trong suốt năm học.

          Tôi còn nhớ rõ, năm tôi học lớp một, ngày đầu tiên cô Hường bước vào lớp với dáng vẻ rất hiền hậu. Cô còn trẻ lắm, dáng cô thanh mảnh, nhỏ nhắn và rất dễ thương. Cô rất thương yêu học sinh. Ngày nắng cũng như ngày mưa, cô chưa bao giờ đi dạy trễ hoặc nghỉ dạy ngày nào. Cô luôn dịu dàng với học sinh nhưng rất nghiêm túc trong giảng dạy. Những giờ ra chơi, nếu có bạn nào không hiểu bài, cô ân cần ở lại lớp giảng cho từng bạn. Những bạn nam hay đùa nghịch, phá phách cô nhẹ nhàng nhắc nhở. Cô thường lấy những mẩu chuyện vui, có ích để giáo dục chúng em. Bạn nào có lỗi cô chỉ khuyên răn chứ không hề la mắng. Còn bạn nào học yếu cô luôn quan tâm đặc biệt để bạn ấy tiến bộ hơn. Vì thế chúng em ai cũng yêu quý cô, xem cô như người mẹ thứ hai của mình.

          Sau khi ra mắt chúng tôi, cô bắt đầu dạy cho chúng tôi những bài học đầu tiên mà cũng là những bài học đầu đời dạy tôi nên người. Cô viết lên bảng những dòng chữ đầu tiên, tôi trông thấy bàn tay cô thoăn thoát cho ra những dòng chữ thật xinh xắn làm sao,chữ cô quá đẹp làm bản thân tối vừa mừng vừa thấy lo sợ. Trong buổi học cô đến tận chỗ của từng người để chỉ cho chúng tôi những nét chử, con số, cô cầm tây tôi nắn nót chử A,B... Cuối giờ, cô bảo tôi em Nguyệt Nhi làm lớp trưởng tạm thời nhé. Buổi học đầu tiên đã kết thúc như vậy đó,cô đã để lại cho tôi những suy nghĩ về một người cô mẫu mực.

          Những buổi học sau, cô nghiêm khắc với những bạn lười học, khen thưởng những bạn ngoan. Giờ ra chơi, cô đều ra chơi cùng chúng tôi, cô tổ chức những trò chơi dân gian cùng với chúng tôi,tôi nhìn cô đắm đuối cách cô nói, mọi cử chỉ,sau khi kết thúc trò chơi cô nói to: Nguyệt Nhi nhìn cô tổ chức có hiểu gì không, sau này em thay cô tổ chức cho các bạn nhé. Kết thúc buổi học hôm đó từ trường về nhà tôi rất suy tư, khi về tới nhà tôi kể lại với mẹ và nói với mẹ con không làm được đâu mẹ xin cô cho con nghĩ làm lớp trưởng, mẹ động viên tôi con cố gắng lên việc gì rồi cũng hoàn thành thôi con.Sau một thời gian được cô dìu dắt tôi đã trưởng thành, một lớp trưởng mậu mực được bạn bè và thầy cô yêu quý.

         Giờ đây tôi đã lên học lớp bốn, ngày nào tôi cũng tìm một chút thời gian để ngắm nhìn  cô, trong tim tôi cô là người giản dị mà thân thương. Tôi hứa sẽ cố gắng học tập để trở thành công dân tốt, có ích cho đất nước và xã hội. Công ơn cô sẽ mãi được khắc ghi như câu danh ngôn: "Ngọc không mài không sáng, người không học không tài."./.

 

 

Các Tin đã đăng
ĐỊA CHỈ
Tuyên Hoá - Quảng Bình
Hỗ trợ kỹ thuật : (0232)3825.441
Trường Tiểu Học Số 1 Đồng Lê
© Phát triển bởi VNPT Quảng Bình